MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 763

Thẩm Thanh Huyền càng nghĩ càng giận: “Bệ hạ! Ý thần hỏi, người rốt

cục có ý gì?”

Trái tim Cố Kiến Thâm chấn động, rũ mắt nói: “Trẫm bị người bỏ thuốc.”

Thẩm Thanh Huyền: “…” Loáng thoáng có cảm giác mình sắp bị bội tình

bạc nghĩa, chỉ mong là ảo giác.

Thế rồi Cố Kiến Thâm gõ ngay cho y một gậy: “Người bỏ thuốc trẫm đã

nghiêm trị, việc tối qua mong quốc sư có thể quên.”

Quên? Hắn kêu y quên? Toàn thân đầy vết tích thế này mà hắn dám bảo y

quên?

Thẩm Thanh Huyền phát cáu triệt để: “Ra ngoài!”

Cố Kiến Thâm sững sờ, ngẩng đầu nhìn y.

Hắn chưa từng thấy y tức giận ngần này. Cảm giác bất an lẫn kinh hoàng

trỗi dậy, đồng thời có thêm nỗi tuyệt vọng lan tràn mọi ngõ ngách.

Quả nhiên … đã hết cách để cứu vãn rồi ư?

Thẩm Thanh Huyền cả giận: “Bệ hạ về đi! Là thần không biết liêm sỉ, tự

mình đa tình!”