NAM TƯỚC PHÔN GÔN-RINH - Trang 645

"bất di bất dịch" bằng chữ "lòng chung thủy". Tôi dám chắc là ông sẽ tìm
được một cô gái Ý mắt màu hạt dẻ và Lô-ra chỉ còn ngồi ôm lấy chiếc nhẫn
cưới ông tặng... À, mà tại sao ông không đeo nhẫn nhỉ?

- Tôi quẳng đâu dưới đáy va li ấy...

- Khốn nạn cho con bé Lô-ra!- Nữ bá tước cười ngặt nghẽo.

Có tiếng chân đi vào hành lang, tiếp đến tiếng gõ cửa, rồi Ma-ti-ni vui
vẻ bước vào phòng. Thoáng thấy Lu-y-da, anh hơi luống cuống.

- Xin lỗi, tôi đã gõ cửa, nhưng... - anh lúng túng xin lỗi.

Nữ bá tước lạnh lùng gật đầu chào và đi ra.

- Đâm ra rầy rà, tớ vào đây đột ngột thật. Có lẽ ả bực mình?

- Chính những lời xin lỗi của cậu đã làm cho tình thế trở nên khó xử và
khiến ả tự ái... Nhưng mặc xác ả! Tốt hơn cậu hãy nói cho tớ nghe có việc gì
vậy? Trông cậu tươi quá!

- Thế à? Kết quả rất tốt đẹp: đã lập biên bản xác nhận là Men-ta-rốt-si
đã chết và bác sĩ trưởng phòng mổ đã ký. Nhưng thực ra lúc này thì Men-ta-
rốt-si đang tung hoành trong núi.

Hen-rích huýt sáo.

- Việc xảy ra như thế nào? Bao giờ vậy?

- Mờ sáng hôm nay anh ta đã trốn thoát. Hơi sớm hơn lời cậu dặn một
chút, nhưng tớ phải lợi dụng dịp tốt: lúc ấy bác sĩ phẫu thuật đang bận mổ
nhiều người cho nên hắn cứ ký vong mạng mà chả để ý xem kỹ nội dung