NẠN NHÂN THỨ TƯ - Trang 199

- Tôi không biết. Tôi không nhớ.

- Cô không nhớ là đã bắn viên đạn thứ hai sao?

- Không. Đúng vậy…

- Câu trả lời nào là sự thật, Catherine? - anh hỏi rất khẽ nhưng anh

không thể khiến lời lẽ của mình bớt đau đớn với cô.

Cô đứng bật dậy.

- Tôi sẽ không bị hỏi như thế này. Tôi là nạn nhân.

- Còn tôi đang cố bảo vệ mạng sống của cô. Tôi cần biết sự thật.

- Tôi đã cho anh biết sự thật! Giờ tôi nghĩ anh đi được rồi - cô đi về

phía cánh cửa, giật mạnh khiến cánh cửa bật mở và bỗng há hốc miệng.

Peter Falco đứng ngay bên ngoài, tay đang trong tư thế chuẩn bị gõ

cửa.

- Cô ổn chứ, Catherine? - Peter hỏi.

- Mọi chuyện đều ổn - cô nói to.

Khi nhìn Moore, ánh mắt Peter rất nghiêm khắc.

- Chuyện gì đây? Cảnh sát quấy rầy à?

- Tôi đang hỏi bác sỹ Cordell vài câu. Thế thôi!

- Điều đó nghe không giống những gì tôi nghe thấy kh đứng ngoài

hành lang - Peter nhìn Catherine - Cô muốn tôi lôi anh ta ra không?

- Tôi có thể tự giải quyết.

- Cô không bị ép buộc phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào.

- Tôi biết rõ điều đó. Cảm ơn!