NẠN NHÂN THỨ TƯ - Trang 337

Catherine thoáng thấy tấm khăn phủ đầy máu bọc lấy tứ chi của anh ta và
hiểu tại sao anh ta lại la hét quá mức như vậy.

- Chúng tôi đã tiêm cho anh ta một tấn morphine ở nơi xảy ra vụ việc

- một bác sỹ nói khi họ đưa anh ta vào Phòng Chấn thương số hai - Dường
như morphine không có tác dụng!

- Bao nhiêu?

- Bốn mươi, bốn mươi lăm miligam nước truyền. Chúng tôi dừng lại

khi huyết áp ngừng giảm xuống.

- Hãy chuyển sang đây! - Một y tá nói - Một, hai, ba!

- Chúa ơi! Mẹ kiếp! CHÚA ƠI! ĐAU QUÁ!

- Tôi biết, anh bạn. Tôi biết mà.

- Cô không biết CÁI THỨ CHẾT TIỆT này đâu.

- Một phút nữa anh sẽ thấy ổn thôi. Anh tên gì, anh hạn?

- Rick… Ôi, Chúa ơi! Chân tôi.

- Rick, sao thế?

- Thuốc Roland!

- Anh có bị dị ứng không, Rick?

- Có chuyện gì với BỌN KHỐN CÁC NGƯỜI thế?

- Chúng tôi có những thuốc nguy hiểm đến tính mạng - Catherine xen

vào và đeo găng tay.

- Huyết áp một trăm linh hai trên sáu mươi. Mạch một trăm ba mươi.

- Mười miligam morphine, truyền nước - Kimball nói.