Quan Trấn Thủ mời sư ông tạm nghỉ nhà mình để ông thừa dịp học đạo.
Sư ông vui vẻ nhận lời và từ đó bắt đầu hoằng khai Phật pháp trong gia
đình quan Trấn Thủ và Cơ Vệ Đội.
Tuy trẻ tuổi, nhưng sớm mượn màu thiền, nàng Đênh miệt mài nghe sư
ông giảng đạo. Quan Trấn là người mộ đạo, nên sau đó đã thiết lập cho
sư ông một cảnh chùa nay còn di tích gọi là chùa Ông Tàu nằm về phía
Đông chân núi, phía làng Phước Hội lên, chưa được kiến thiết lại.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, nghĩ lại đã mấy năm xa cách thiện nam,
tín nữ Bến Cát. Sư ông bèn tạm biệt quan Trấn để trở về thăm cảnh cũ
người xưa.
Từ ngày sư ông vắng bóng, nàng Đênh vẫn một lòng sùng kính Phật
Đạo, luôn luôn lo việc hương khói cho chùa.
Vốn con nhà trâm anh, lại tuổi đã tới tuần cập kê, nên nhan sắc của bà
càng thêm xinh lịch và được tiếng đồn khắp nơi. Quan Trấn địa phương
vùng Trảng Bàng, cơ sở tại sông Đua Bờ thành thuộc làng Lộc Hưng nay
còn di tích, mới cậy mai mối đến nói với song thân của bà xin cho bà
sánh duyên cùng trưởng nam của ông. Thân sinh của bà vui vẻ tán thành,
vì trai tài, gái sắc lại môn đương hộ đối nên định cho bà thành nên giai
ngẫu và hứa với đằng trai sẽ cho chọn ngày lành để sánh lễ.
Nhưng khi nói lại cho bà biết, thì trước lời hứa danh dự của song thân,
bà chưa biết trả lời ra sao, nên xin đình đãi để bà kịp suy nghĩ.
Qua nhiều đêm trằn trọc, sau những lần cân phân hơn thiệt bà định tâm
lánh mặt đợi ngày bà có dịp cạn tỏ để song đường biết. Bà đã phát
nguyện xuất gia cầu đạo, không thể có mặt trong nhà mà không tuân lệnh
song đường để làm rạng rỡ tông môn, cũng không thể chấp nhận lập gia
đình để gây mãi cho con người kiếp luân hồi khổ não.
Một đêm khi cha mẹ ngủ yên, bà lẻn ra đi tầm Đạo.