367
Mê tín dị đoan
con thằn lằn xuất hiện quanh năm, nhưng đến ngày mồng
5 tháng năm, chợt nhớ tới các chủ nợ, lại vội vàng lẩn trốn
nên không ai bắt gặp con vật này trong ngày hôm đó.
Thực ra con thằn lằn trốn vì sợ hồng hoàng. Tục ngữ ta có
câu: trốn như thằn lằn mồng năm.
một Câu CHuyện về KHuất nguyên.
người ta lấy ngày Tết Đoan ngọ làm ngày kỷ niệm Khuất
nguyên để ghi nhớ sự trung thành của một vị đại thần chỉ
nghĩ đến việc nước.
nhắc lại Tết Đoan ngọ tưởng không nên bỏ qua một câu
chuyện lý thú về Khuất nguyên.
Truyện này theo các cụ Trần Lê nhân và nguyễn Văn ngọc
trong “cổ Học Tinh Hoa” thì do chính Khuất nguyên viết ra
để mượng lời một ông lão đánh cá tỏ bày tâm sự của mình.
Truyện như sau, theo “cổ Học Tinh Hoa”:
Sau khi Khuất nguyên vì lời sàm báng của kẻ nịnh thần
bị phóng khí, nghĩa là bị đuổi đi không dùng nữa, ngày ngày
đi lang thang trên bờ đầm, mặt mũi tiều tụy, hình dung khô
héo, vừa đi vừa hát.
có ông lão đánh cá trông thấy hỏi rằng:
- Ông có phải là Tam Lư đại phu đó không? Sao mà đến
nỗi khốn khổ như vậy?
Tam Lư chính là họ của Khuất nguyên.
nghe ông lão nói, Khuất nguyên nói:
- cả đời đục, một mình ta trong; mọi người say cả, một
mình ta tỉnh, bởi vậy cho nên ta phải phóng khí.
Ông lão đánh cá nói;
- Thánh nhân không câu nệ việc gì, lại hay tùy thời. có
phải cả đời đục cả, sao ông không khuấy thêm bùn, vỗ thêm
sóng cho đục một thể; loài người say cả, sao ông không ăn