NẾU ĐỜI ANH VẮNG EM - Trang 272

- Không, Lizzie, em sẽ không chết nữa.

Đôi môi run rẩy, cổ họng cô nghẹn lại:

- Nhưng làm thế nào…

- Là Archibald, Martin giải thích, người đàn ông ngồi cùng chúng ta

đêm qua. Ông ta đã để lại vé của mình cho em.

- Sao ông ấy làm như vậy?

- Vì ông ấy đang ốm rất nặng và chẳng còn sống được bao lâu nữa.

- Em còn chưa kịp cảm ơn ông ấy!

- Anh đã làm điều đó thay em, anh trấn an.

Những giọt nước trào lên trong đôi mắt cô bé.

- Thế còn anh?

- Em đừng lo cho anh, Martin trả lời và cố nặn ra một nụ cười. Có điều

anh cần em giúp anh một việc.

- Giúp anh? cô bé vừa hỏi vừa lấy tay áo chùi nước mắt.

- Có phải em đã bảo anh rằng em sống ở Pacific Heights không…

- Đúng vậy, cô nói, ngay phía sau công viên Lafayette.

- Vậy thì nếu đúng là chúng ta đang trong cơn hôn mê, chắc chắn em sẽ

tỉnh dậy trong bệnh viện Lenox.

- Đó là nơi người ta đã đưa em tới hồi em bị thương ở cằm trong khi

chơi bóng rổ!

Cô chỉ một vết sẹo mảnh chạy từ môi xuống.

- Úi chà! Martin kêu lên. Em có bị đau lắm không?

- Không, em cứng rắn lắm! cô nói với vẻ hãnh diện.

Anh nháy mắt với cô bé rồi giải thích điều anh đang muốn cô giúp:

- Khi nào em có thể nói chuyện được, em hãy đề nghị được gặp một

người phụ nữ tên là Gabrielle.