NGÀY CUỐI CÙNG CỦA MỘT TỬ TÙ - Trang 94

Chương

39

Họ nói rằng cái đó chẳng là cái gì, rằng người ta không bị đau

đớn, rằng đó là một sự kết thúc êm dịu, chết theo cách đó là đã

đơn giản hóa lắm rồi.

Này, thế thì cơn hấp hối kéo dài đến sáu tuần và tiếng rên đau

của cả một ngày, đó là gì vậy?

Những mối lo âu suốt cả một ngày không thể vãn hồi được, cái

ngày trôi đi quá chậm và quá nhanh, đó là gì?

Nhìn bề ngoài thì đó không phải là đau đớn, không phải là

máu cạn từng giọt, trí tuệ chết dần từng ý nghĩ mang lại những
cơn co giật y hệt mọi trường hợp chết hay sao?

Và rồi người ta không thấy đau đớn gì. Có chắc thế không?

Ai nói với họ như vậy? Người ta có kể lại rằng một khi cái đầu

bị chém, máu còn đang chảy mà lại đứng lên thành sọt kêu lên
cho mọi người nghe rằng “Không đau gì cả” không?

Những người chết theo cách của họ có trở về cảm ơn họ và nói

với họ rằng: “Thật là một phát minh tuyệt vời, cứ duy trì thế đi,
máy chạy tốt lắm” không?

Robespierre, Louis XVI có trở về nói như thế không?

Không! Tuyệt nhiên không! Không đầy một phút, chưa đến

một giây và công việc đã xong! Có bao giờ họ tự đặt mình, dù chỉ
trong ý nghĩ, ở vị trí của người xấu số kia vào lúc lưỡi dao nặng
nề rơi xuống cắt đứt thịt, đứt dây thần kinh, đập tan các đốt
sống…

Nhưng sao? Một nửa giây đồng hồ?

Sự đau đớn đã bị che giấu.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.