NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 127

-Dạ không, vương gia, vương phi bảo con đi mua chút đồ ăn, con...

-Nói nhanh đi!

Y gầm lên, không hiểu sao lại sốt ruột đến thế.

-Vương gia, vương phi mất tích rồi!

Phất Ngân bước vào thư phòng, đặt lên bàn một bát chè đậu xanh. Công

Uẩn chỉ gật đầu nhẹ, y ngay lập tức lại chăm chú vào quyển binh pháp của
mình.

-Chàng chẳng nói với thiếp được một lời sao?

Công Uẩn thở dài rồi đặt sách xuống, ngước nhìn Phất Ngân đang đứng

cạnh.

-Nàng vất vả rồi.

Nói dứt câu, y đứng dậy rời đi.

Phất Ngân ào đến ôm lấy tấm lưng y, nước mắt ngắn dài.

-Sao cô ta vừa đến Đại Hoàng, chàng lại lập tức thay đổi. Suốt ngày

không ở hoàng cung thì cũng ở phủ Quốc sư, chàng muốn thiếp phải làm
sao?

Công Uẩn nhẹ nhàng gỡ tay Phất Ngân. Y quay đầu nhìn nàng, lặng lẽ

lau đi nước mắt cho nàng.

-Chàng đừng đi nữa...

-Ta trước nay chưa hề thay đổi.

Phất Ngân ánh mắt lấp lánh nhìn y, nàng mỉm cười.