Cô gật đầu, mỉm cười như nắng mùa đông. Đôi mắt Công Uẩn chợt tối
sầm đi. Y đuổi hết cung nữ ra xa. Một mình y cùng cô ngồi lại dưới gốc
đào trơ trọi, bất an cũng bỗng dấy lên cồn cào.
-Hoài An, sắp tới, nàng phải rời xa Lê Long Đĩnh.
Cô lập tức nhăn mặt nhìn y, lòng cô như ngọn nến trước gió, cô hoảng
loạn lắc đầu.
-Sắp tới, hắn sẽ không thể tồn tại nữa.
-Không, Công Uẩn.
-Hoài An, nàng nghe ta.
Cô im bặt đi, nước mắt trào ra đau đớn.
-Ta đã từng nói, thế gian này, một là mất đi ta, hai là mất đi hắn, nàng có
nhớ không?
Cô nhớ, và cô biết rất rõ. Lịch sử đã chọn Công Uẩn, đã chọn Lý Thái Tổ
này kia mà. Nhưng Chí Trung đã làm gì sai? Đã làm gì sai để mà ngàn đời
hắt hủi, khinh thường...
-Nếu hắn không chết, thì ta sẽ là người chết. Trận chiến vừa rồi, chính là
trận giao đấu giữa ta và hắn. Dẫu quân Lê đã bị dẹp yên, nhưng thế lực họ
Lý đã chao đảo hoang mang rồi. Hoài An, nếu hắn còn sống ngày nào, nhà
Lê sẽ không ngừng nổi dậy, giang sơn sẽ không có được bình yên.
-Nhưng Chí Trung đâu làm gì có lỗi..
-Lỗi của hắn chính là sinh ra làm người họ Lê, chính là sinh ra khi nhà
Lê loạn lạc. Hoài An, nhà Lê lên ngôi bằng máu, làm sao có thể đem lại
phúc cho giang sơn.