NGHIỆT DUYÊN - Trang 279

thèm bận tâm đến thái độ của người đối diện thậm chí còn huýt sáo một
điệu nhạc chậm rãi, nhẹ nhàng ra chiều tâm đắc.

Giai điệu ấy làm Angsumalin đang nôn nóng bước vào chợt chững lại

ngay lập tức nhưng đã quá muộn không kịp tránh trở ra. Lão Bua mắt trợn
ngược, đồng thời với tiếng nói vang lên cộc lốc không chút ngạc nhiên:

“Vào đi nói chuyện chút đã nào.”
Cô gái đứng sững, rồi chậm rãi bước thẳng vào. Chiếc váy dài và áo dài

tay sẫm màu nên trông qua tưởng như màu đen, mái tóc dài tốt lại quấn
quanh đầu. Khuôn mặt trắng mịn hơi lạnh lùng, ngoại trừ đôi mắt sáng lên
lấp lánh khi phản chiếu với ánh đèn.

“Tôi đến nói chuyện với lão Bua. Có vẻ như cô cũng đến nói chuyện gì

thì phải?”

Nói rồi, anh ta co chân thẳng lưng dậy, đổi một tư thế ngồi lịch sự, cô gái

bèn ngồi xuống cuối cái chõng.

“Tôi không ngờ là lại gặp cô ở đây.”
“Còn tôi lại nghĩ không có gì lạ nếu gặp anh ở đây.” Cô đối đáp bằng

giọng điệu như thể hai người hiểu rõ nhau đang ăn miếng trả miếng.

“Tôi được nghỉ ba ngày từ ngày mai, nên tối nay ghé đây nhắn lão Bua là

nếu có định đi đón lão Pol thì cũng nên chờ khoảng hai ba ngày nữa cho
khỏi hẳn đã. Thời gian này tôi sẽ sang bên kia sông nghỉ.”

Người nghe vẫn im lặng, không tỏ ra nghe thấy hay có phản ứng gì với

những điều đối phương nói.

“Tôi xin nghỉ để suy xét lại mình xem có nên tiếp tục ở lại đây không...”

Giọng nói chùng xuống, còn cô gái bắt đầu bối rối.
“Biết đâu sau kỳ nghỉ phép này, tôi có thể xuống thường trực dưới tàu.

Người nào đó chắc sẽ thở phào nhẹ nhõm khi biết tin.”

Cô gái hẳn là hiểu rõ “người nào đó” trong câu nói ấy muốn đụng chạm

tới ai.

“Bác Bua, mẹ cháu sai cháu tới hỏi ngày mai bác có rỗi không?”