NGỒI KHÓC TRÊN CÂY - Trang 43

-Tao vẫn chưa hiểu một đứa không bình thường là một đứa như thế

nào! – Tôi liếm môi, vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Thục.

-Là nó không giống như tụi em. Nó không giống bất cứ ai ở trong

làng.

Tôi nhún vai:

-Ai bảo mày vậy?

-Ông Hai Sắn bảo. Ổng bảo ông thường bắt gặp nó trò chuyện hàng

giờ với các con vật.

Tôi vỗ vai Thục:

-Tao đã tận mắt thấy con Rùa nói chuyện với con ngỗng nhà nó.

-Đó! Anh thấy chưa? – Thục reo lên, giọng đắc thắng như thể điều tra

viên vừa tóm được chứng cứ của tội phạm – Em đâu có bịa chuyện.

-Nhưng tao thấy chẳng có gì là không bình thường cả. Hôm nào mày

thử nói chuyện với con ngỗng xem, biết đâu nó hiểu được tiếng mày. – Tôi
đáp, giọng bỡn cợt. Bằng thái độ đó tôi muốn thằng Thục biết là tôi không
đứng về phía nó.

Tôi cố ý bông đùa, nào ngờ Thục gật đầu:

-Em thử rồi.

-Mày thử rồi? – Tôi dựng mắt lên – Mày đã nói chuyện với con ngỗng

nhà Rùa rồi hả?

-Dạ.

Thằng Thục làm tôi tò mò quá thể: