NGÔN CỦA ANH - Trang 187

Sau khi nội tâm chủ trị Hướng xẹt qua một hàng dấu ba chấm, anh

cười: "Ăn ngon không? Bà xã tôi làm đấy."

Cố Văn Lan cầm lấy hai miếng nữa, "Cứ như mỗi mình anh có bà xã

ấy."

Sau khi nội tâm chủ trị Hướng xẹt qua một trăm hàng dấu ba chấm,

nói: "Cậu nói có ngon hay không đã."

Cố Văn Lan cảm thụ một chút, "Hơi khô."

Chủ trị Hướng: "Vậy phiền cậu nhổ ra cho."

Hai người lạnh mặt nhìn nhau một lát.

Cuối cùng chủ trị Hướng không nhịn được bèn bật cười: "Sao? Vợ

không chuẩn bị bữa sáng cho à?"

Cố Văn Lan cười cười: "Bị tôi chiều hư rồi, thỉnh thoảng muốn trộm

lười."

Chủ trị Hướng nghe xong bèn nhướng mày: "Không nghĩ tới cậu còn

biết chiều vợ đấy."

Mặt Cố Văn lan không đổi sắc, "Còn tạm." Nhân lúc chủ trị Hướng

không chú ý bèn ra tay với bánh đậu xanh lần nữa, cầm lấy liền đi luôn, chỉ
chừa lại một bóng dáng hết sức phóng khoáng, "Cảm ơn."

Chủ trị Hướng: "..."

Vì muốn trộm bánh đậu xanh của anh mà giở trò dương đông kích tây

luôn hả?

Giữa trưa Khâu Nam gọi điện thoại tới: "Hôm tôi tổ chức hôn lễ cô

giáo Lý nhà cậu có đến được không?"

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.