NGŨ GIỚI LÀ THƯỜNG GIỚI CỦA MỌI NGƯỜI - Trang 164

NGŨ-GIỚI LÀ THƯỜNG GIỚI CỦA MỌI NGƯỜI

106

Chánh-cung Hoàng-hậu và tất cả những người

hầu chẳng có một ai dám khóc than, phản đối gì
cả, bởi vì họ rất sợ Đức-vua.

Đức-vua dùng bữa ăn tối xong, nằm ngủ cho

đến sáng ngày hôm sau mới thức dậy. Đã tỉnh
cơn say, Đức-vua truyền lệnh rằng:

- Hãy bồng hoàng-tử yêu quý của ta đến đây!

Bà Chánh-cung Hoàng-hậu đến chầu, cúi lạy

dưới chân Đức-vua mà than khóc.

Đức-vua bèn truyền hỏi rằng:

- Này ái-khanh! Ái-khanh khóc vì chuyện gì?

Tại sao ái-khanh không bồng hoàng-tử yêu

quý của Trẫm đến đây?

Chánh-cung Hoàng-hậu tâu rằng:

- Muôn tâu Hoàng-thượng, chiều hôm qua

Hoàng-thượng đã vặn cổ hoàng-tử chết tươi, rồi
trao cho người đầu bếp bảo làm món ăn dâng
lên Hoàng-thượng. Hoàng-thượng đã dùng bữa
ăn với món thịt của hoàng-tử từ tối hôm qua rồi.

Lắng nghe Chánh-cung Hoàng-hậu tâu như

vậy, Đức-vua vô cùng hối hận, khổ tâm sầu não,
vì thương tiếc hoàng-tử yêu quý.

Khi đã nhận thức rõ tội-ác khủng khiếp phát

sinh từ uống rượu, say rượu, Đức-vua bèn chắp
chặt đôi tay đưa lên trán, rồi phát nguyện rằng: