CHƯƠNG LXXXV
Trí óc và cánh tay
Bây giờ ta hãy từ vườn cam sang khu nhà săn.
Ở phía cuối sân nơi qua một cái cổng đông hàng cột kiểu ioniennes,
người ta phát hiện những túp lều tồi tàn, có một tòa nhà hình như vươn dài
ra như một cánh tay đón một cánh tay khác, khu nhà vườn cam, hợp thành
một vành bán nguyệt bao bọc lấy cái sân danh dự. Chính trong tầng dưới
tòa nhà đó. Porthos và D'Artagnan bị nhốt, chia sẻ với nhau những chuỗi
giờ phút dài dằng dặc của một sự giam cầm chẳng thú vị gì đối với hai tính
khí ấy.
Như một con hổ, mắt trân trân, đôi khi gầm gừ, D'Artagnan đi đi lại lại
dọc theo những chấn song một cửa sổ rộng trông ra sân. Porthos yên lặng
nhai lại một bữa ăn tuyệt diệu mà người ta vừa mới đem thức ăn thừa đi.
Một người như là mất trí và suy ngẫm, người kia có suy ngẫm sâu xa và
ngủ. Song giấc ngủ của anh là một cơn ác mộng, điều đó có thể đoán ra do
cách anh ta ngáy ngắt quãng và chẳng ăn nhập gì với nhau cả.
— Kìa, trời đã xế chiều rồi, - D'Artagnan nói, - Bây giờ cũng phải gần
bốn giờ. Thế mà đã một trăm tám mươi ba giờ ta nằm ở đây rồi.
— Hừm! - Porthos như có vẻ đáp lại.
— Cậu có nghe thấy không, hỡi tên ngủ muôn thuở kia? - D'Artagnan
nói, bực bội vì một người khác có thể ngủ cả ban ngày trong khi bản thân
anh trằn trọc cả đêm mà không ngủ được.
— Gì đó? - Porthos hỏi.
— Điều tôi nói ư?
— Cậu nói gì thế?
— Tôi nói rằng, - D'Artagnan đáp, - Chúng ta vào đây thế mà đã một
trăm Tám Mươi ba tiếng đồng hồ rồi.
— Đó là lỗi của cậu, - Porthos nói.