NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 388

CHƯƠNG XXXII

Bữa ăn trưa nhà ông biện lý

Cuộc quyết đấu, trong đó Porthos đóng một vai trò chói lọi không làm

chàng quên bữa ăn trưa của bà biện lý của chàng. Hôm sau khoảng một giờ,
sau khi để Mousqueton chải chuốt bộ cánh áo của mình lần nữa, chàng đi
về phố Lũ Gấu bằng bước chân của một kẻ hai lần gặp may.

Trái tim chàng đập mạnh, nhưng không giống như D’Artagnan với một

mối tình trẻ trung và nôn nóng. Không, một lợi ích vật chất hơn đang giục
giã máu chàng, cuối cùng chàng cũng sắp vượt qua cái ngưỡng cửa bí ẩn
ấy, để bước lên bậc thang xa lạ mà những đồng vàng cũ kỹ của thày cãi
Coquenard đã từng một đồng một leo lên. Chàng sắp được nhìn tận mắt cái
hòm sắt mà có đến hai chục lần chàng thấy hình ảnh nó trong mơ, cái hòm
dài và sâu, khóa móc, chốt then, niêm phong dưới đất, cái hòm chàng
thường được nghe nói, mà đôi bàn tay hơi khô quắt, đúng vậy, của bà biện
lý sắp mở ra trước đôi mắt ngưỡng mộ của chàng.

Và rồi chàng nữa, kẻ lang thang phiêu bạt khắp đó đây, kẻ không tài sản,

không gia đình, một quân nhân nhẵn mặt nơi quán trọ, tửu quán và lữ điếm,
một kẻ sành ăn mà phần lớn thời gian phải gặp đâu ăn đấy, nay sắp được
nếm bữa cơm gia đình, được hưởng bầu không khí gia đình ấm cúng, phó
mặc cho những sự cưng chiều nho nhỏ mà người ta càng khô khan chừng
nào, càng thích thú chừng ấy như mấy bác lính già đã nói. Với tư cách
người anh họ, ngày ngày đến ngồi vào chiếc bàn, ăn ngon lành, làm bớt
nhăn vầng trán bủng beo nhăn nhúm của ông biện lý già, vặt lông đôi chút
mấy chú thư ký trẻ bằng cách dạy họ những trò đê tiện, trò ba xúc xắc, bài
Đức, trong những ngón thực hành ma mãnh, để thu về mỗi giờ dạy bằng cả
khoản dành dụm trong cả tháng của họ, tất cả những điều đó đang mỉm
cười thoải mái với Porthos.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.