NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 1329

— Thưa ngài không, hắn ta bị mọi người bỏ rơi, trừ ba bốn người; cho

nên hắn không có cách gì chống cự.

— Hắn nộp gươm cho ai?
— Hắn không nộp mà bẻ gẫy.
— Hắn ta làm thế là hay; nhưng đáng lẽ đừng bẻ mà để dùng thì hay hơn

và có lợi hơn.

Một lát im lặng. Rồi Cromwell nhìn chằm chằm Mordaunt và hỏi:
— Hình như viên đại tá chỉ huy trung đoàn đứng bảo vệ cho Nhà Vua,

cho Charles I, bị giết rồi phải không?

— Phải đó, thưa ngài.
— Bị ai giết? - Cromwell hỏi.
— Tôi ạ.
— Tên ông ta là gì?
— Huân Tước De Winter.
— Chú của ông ư? - Cromwell kêu lên.
— Chú của tôi - Mordaunt nói, - Những kẻ phản bội nước Anh không

phải họ hàng nhà tôi.

Cromwell trầm ngâm một lát, nhìn gã thanh niên kia, rồi với một nỗi u

buồn sâu sắc mà Shakespeare miêu tả thật tài tình, ông nói:

— Mordaunt, ông là một bộ hạ ghê gớm.
— Khi Chúa đã ra lệnh, - Mordaunt nói, - Không có gì phải mặc cả với

mệnh lệnh của Người. Abraham đã giơ dao lên đầu Isaac, mà Isaac là con
trai của ông ta.

— Phải, - Cromwell nói, - Nhưng Chúa đã không để hoàn thành sự hy

sinh ấy.

— Tôi đã nhìn xung quanh tôi, - Mordaunt nói, - Và tôi chẳng nhìn thấy

dê lớn dê con đứng lại trong các bụi cây ngoài cánh đồng.

Cromwell nghiêng mình nói:
— Mordaunt, ông là kẻ dũng mãnh trong số những kẻ dũng mãnh.
— Thế còn mấy người Pháp họ xử sự thế nào.
— Như những người nghĩa hiệp.