NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 2223

Aramis nói:
— D'Artagnan thân mến ơi, bạn chắc sẽ không còn gặp được tôi nữa. Tôi

yêu thương bạn biết chừng nào. Tôi già rồi, lịm tắt, chết đi rồi.

— Bạn ạ, bạn còn sống dai hơn tôi, vì ngành ngoại giao đòi hỏi như thế.

Nhưng tôi thì danh dự bắt tôi phải chết.

— Ôi, những người như chúng ta khi chết đi thì chỉ có đầy lòng vui

sướng và đầy vinh quang mà thôi.

D'Artagnan cười buồn:
— Ồ! Lúc này là lúc tôi cảm thấy ham muốn nhất đấy, ngài Hầu tước ạ.
Họ lại ôm nhau lần nữa và hai giờ sau, họ chia tay nhau.