NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 976

— Vậy thế nào? - Athos hỏi.
— Ngày mai, - Aramis vội vã đáp.
— Mấy giờ?
— Sáu giờ.
— Ở đâu?
— Ở Saint Mandé.
— Ai bảo cậu?
— Bá Tước De Rochefort.
Chợt có một người nào đó đến gần.
— Còn những tư tưởng triết lý? Chính đó là những cái thiếu ở ông

Voiture đáng thương kia, tôi thì tôi tán thành ý kiến của ông Chủ Giáo: Thi
sĩ thuần túy.

— Phải đấy. - Ông Ménage nói, - về thi ca, chắc chắn ông ta kỳ tài rồi,

song sau này, hậu thế khi khâm phục ông thì cũng trách ông một điều, ấy là
đã đưa vào cấu tạo của thơ một sự tự do phóng túng quá đáng; ông ta giết
chết thi ca mà không biết.

— Giết chết, từ ấy đúng đấy. - Scudéry nói.
— Nhưng văn chương của ông ta thật là kiệt tác! - Bà De Chevreuse nói.
— Ồ! Về phương diện ấy, - cô Scudéry nói, - đó là một người lẫy lừng

thật sự.

— Đúng - Cô Paulet đối đáp, - nhưng chừng nào ông ta còn bông phèng,

bởi vì trong thể văn thư tín nghiêm túc thì ông ta thật thảm hại, và nếu ông
ta không nói các điều ra một cách sống sượng, thì các bạn cũng phải thừa
nhận rằng ông ta nói rất dở.

— Nhưng ít ra cô phải đồng ý rằng cách bông đùa của ông ta không thể

bắt chước được.

Ông Scudéry vân về ria mép mà nói:
— Hẳn như thế; duy tôi thấy là cái khôi hài của ông ta miễn cưỡng và sự

bông đùa của ông ta thì quá suồng sã, đọc Thư Cá Chép cá Meung của ông
ấy mà xem. Chưa kể những cảm hứng tuyệt diệu nhất của ông ta thường
đến từ dinh Rambouillet, - Ménage nói tiếp. - Cứ xem Élide và Alcidalis.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.