NGỤC TRUNG THƯ - ĐỜI CÁCH MỆNH - PHAN BỘI CHÂU - Trang 20

năm. Người Pháp chia cắt miệt rừng cho tướng-quân cai-quản để cùng
tướng-quân giảng-hòa. Người trong nước ta từ đàn-bà con trẻ, chẳng ai mà
không nghe tiếng-tăm Hoàng-Hoa-Thám lừng-lẫy.

Từ hồi nào đến giờ, tôi mới được bước chân vô trong đồn trại này là

lần thứ nhất.

Tôi nhớ hôm đó là mùng 8 tháng 8 năm Quý-mão. Cùng đi với tôi

một chuyến là hai ông Kiếm-phong Nguyễn-Cừ và Cao-điền Nguyễn-Điển.

Hai ông này ở chờ ngoài đồn, chỉ có mình tôi vô trong.

Rủi nhằm lúc Hoàng tướng-quân đang mắc bệnh nặng, không thể

cùng tôi hội-đàm được. Nhưng tướng-quân sai người con trưởng là Cả
Trọng và hai viên ái-tướng là Cả-Dinh Cả-Huỳnh, tiếp-đãi tôi vui-vẻ tử-tế.

Tôi ăn ở trong đồn 11 ngày, rồi thổ-lộ hết tâm-sự mình rồi mới ra đi.

Đảng ở Bắc-kỳ từ đó mới tổ-chức lại.

Tháng 10, tôi trở vô kinh, báo-cáo việc đảng cho Hội-chủ hay. Hội-

chủ nói với tôi :

- Nam trung vốn là khu đất của tiên-triều gây-dựng mở mang, xưa

đức Cao-hoàng nhờ đó mà khôi-phục rỡ-ràng nghiệp cũ. Lòng người nhờ
cũ rất nhiều. Tiên-sinh nên vào một chuyến, chắc có ảnh-hưởng không phải
nhỏ đâu.

Thế rồi trung tuần tháng 12 năm Quý-mão, tôi lên đường vô Nam.

Cuối tháng chạp, tàu đến Saigon.

Qua tháng giêng năm Giáp-thìn, tôi đi Châu-đốc, Hà-tiên, tìm thăm

các hào-kiệt ở Thất-sơn. Lại đi dạo khắp các tỉnh Cần-thơ, Vĩnh-long, Sa-
đéc. Nhân dịp thăm viếng cả những chỗ dấu xưa vết cũ của hai cụ Nguyễn-