NGUYÊN HỒNG TOÀN TẬP 4 - Trang 387

Trưa thứ hai, trên ôtô trở về Hải Phòng, Đờvanhxy tự tay chữa từng

câu, thêm và bớt từng chữ bài tường thuật trận đấu của tay phóng viên đi
theo y viết để báo Thời sự Hải Phòng lên khuôn buổi chiều vào mục đặc
biệt. Theo bài này thì đây là một trận đấu tuy hồi hộp nhưng rất nhiều điểm
dáng tiếc. Bông Bắc Kỳ đã ra quân với tất cả cầu thủ hạng sừng nhưng đá
không hết sức, coi chừng sẽ bị Thăng Long hạ đau, chứ đừng nói là được
Thăng Long để vào chung kết với Mỏ neo. Còn Thăng Long thì được sự
ủng hộ hơi thiên vị của khán giả chính ở địa phương và các nơi, bởi vậy dù
rất yếu, loạc choạc, thậm chí không mới lạ trong đấu pháp gì cả, nhưng vẫn
lợi thế và đã được... hòa 2-2.

Xe Đờvanhxy về đến đường Bônbe thì gặp ông ký Thái. Đúng ba giờ.

Nhưng không còn ai ngạc nhiên và bàn tán về sự bất thường này của

ông ký Thái.

Ông đi bộ, đội khăn xếp, tóc đỏ xơ, rụng gần hết, áo dài the thâm,

quần chúc bâu trắng, giày Gia Định, tay cũng xách ô như buổi lên sở mật
thám. Ông vẫn ôm cái cặp như mọi ngày đến hãng Đờvanhxy làm việc,
nhưng trong cặp đã xếp toàn những học bạ, giấy khen văn bằng của Trần
Vũ Sơn lại còn cồm cộm hai bộ sách tính và triết học. Và còn một đồ vật
quý nữa của Trần Vũ Sơn: chiếc sáo. Chiếc sáo ông ký Thái xin lại được
của bọn Phệ, Lắp, Chột, giờ ông buộc bằng một dây tơ đeo lủng lẳng trước
ngực.

Dưới gốc cây me trước khách sạn Thương mại nơi ông ký Thái đã

chứng kiến tấn kịch giữa vợ chồng Đờvanhxy và bọn quan Nhật năm xưa,
ông ký Thái vừa thấy tiếng còi ôtô thì dừng lại. Mắt nheo nheo, cái trán
ngắn nhăn mốc ngước lên nhìn ngờ ngạc Đờvanhxy, ông ký Thái giơ tay và
nhẹ cúi đầu chào vừa lầm thầm nói mấy câu rồi quay đi như đóng kịch và là
một nét kịch không ai hiểu ra sao.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.