chuyện đó, chỉ là để bố không cảm thấy mình quá dễ dãi thôi. Ý mình là
BỐ đang gặp RẮC RỐI to với bà nội rồi. Bà kể rằng trong lúc mình đang
thử váy, bố nhất định không chịu đồng ý về chuyện cho mình đi chơi. Lý do
khiến bố không muốn mình đi chơi với Josh là vì bố không thể chịu nổi nếu
thấy mình bị Josh đá như bố đã từng làm với hàng tá cô người mẫu trên
toàn thế giới.
Trời đất! Sao chưa gì bố đã tính đến điều tồi tệ nhất thế này hả bố?
Josh không thể nào đá mình đâu. Anh ấy thậm chí còn chưa hẹn hò với
mình.
Và nếu anh ấy không tới bây giờ, mình có thể khẳng định, đây là MẤT
MÁT LỚN đối với anh ta. Cả đời mình chưa bao giờ xinh đẹp được như
thế này. Coco Chanel thật là phi thường, cái váy của mình hết sức QUYỀN
RŨ: vải lụa màu xanh nhạt, cổ áo xếp li đổ về phía trước giúp ngực mình
nhìn không hề phẳng, rồi thẳng đuột và mềm mại tới tận chân váy, hoàn
toàn hợp tông với đôi giày cao gót màu xanh nhạt của mình. Mình thì thấy
mình giống hệt một tảng băng, trong khi người của Chanel thì khẳng định
đây mới đích thực là vẻ đẹp của thiên niên kỷ mới. Vậy là đã tới mốt tảng
băng rồi.
Vần đề duy nhất là mình không thể cho Fat Louie ăn, nếu không lông mèo
màu cam sẽ dính vào người mất. Đáng nhẽ hôm qua lúc ở Rite Aid mình
phải lấy mấy miếng dính về mà quên mất. Nó đành cuộn mình ngồi bên
cạnh, mặt buồn thiu vì mình không thể chơi cùng. Mình phải nhặt cái tất
lên để phòng nó định “trừng phạt” mình bằng cách ăn một chiếc tất thì chết.
Bố lại vừa nhìn đồng hồ và nói: “Hừm, 7h15 rồi. Bố không dám chắc cậu
bạn này sẽ xuất hiện”
Mình phải cố giữ bình tĩnh. “Con nghĩ là tại đường tắt thôi,” Mình phải cố
nói với giọng điệu bình thản, càng giống một công chúa càng tốt.
“Chắc thế” bố nói với mình. Nhưng nghe giọng bố chẳng có vẻ buồn chút
nào. “Mia này, bố nghĩ bố con mình vẫn có thể đi xem Người đẹp và Ác thú
nếu con muốn. Bố có thể lấy…”
“Bố !!” Mình hét ầm lên. “Con sẽ KHÔNG đi xem Người đẹp và Ác thú
với bố tối nay đâu.”