nhìn thấy con trai trong trạng thái như thế. Tuy nhiên Lilly lại rất bình thản
và chả mảy may xúc động. Cậu ấy có một ông anh trai mà nên chẳng hề lấy
làm ngạc nhiên khi nhìn thấy chuyện đó. Lilly xổ toẹt vào mặt Orville: “Tớ
từng nhìn thấy to hơn cơ.”
Và từ bận ấy trở đi Orville cạch, không bao giờ dám “khoe hàng” nữa.
Rõ ràng mình với Lilly gắn bó với nhau hơn hẳn những tình bạn thông
thường.
Chính vì thế vào giờ ăn trưa, cậu ấy chỉ cần liếc nhìn mình một cái rồi quay
ra hỏi ngay: “Có chuyện gì thế? Có vấn đề gì à. Không phải lại là con
Louie đấy chứ? Nó lại nuốt phải cái tất nào à?”
Chuyện này còn nghiêm trọng hơn nhiều. Tất nhiên chuyện con Louie ăn
tất cũng rất nghiêm trọng. Mình đã từng phải mang vội nó tới bệnh viện và
nó có thể chết thẳng cẳng ngay lúc ấy. Lần đó mình nhận lại được một nửa
chiếc tất cũ rách tả tơi về làm kỉ niệm.
Nhưng ít nhất con mèo cũng trở lại bình thường.
Nhưng còn chuyện này… Một ngàn đôla cũng không thể nào chữa được
chuyện này. Và mọi thứ sẽ không bao giờ có thể trở lại bình thường được
nữa.
Thật đáng xấu hổ vô cùng. Chuyện mẹ và thầy Gianini đã Làm Chuyện Đó.
Còn tệ hại hơn nữa họ Làm Chuyện Đó mà không sử dụng gì cả, không
“mang vác” thêm gì hết. Làm ơn đi, sao thời buổi này vẫn còn những người
như vậy?
Mình bảo Lilly là không có chuyện gì cả, chỉ là đang nguyệt san thôi. Thực
sự là nói mấy cái chuyện này trước mặt chú Lars xấu hổ vô cùng. Chú ý
đang ngồi ăn bên cạnh về sĩ của Tina Hakim Baba – Wahim. Bố Tina thuê
vệ sĩ vì ông luôn bị ám ảnh rằng con gái mình sẽ bị mấy gã ở công ty đối
thủ bắt cóc. Mình cũng có vệ sĩ chỉ vì mình là công chúa. Một cô công chúa
đi mua đồ ăn dạo ở ngay trước cửa hàng Ho’s Deli đối diện bên đường.
Vấn đề là ai lại đi giãi bày mấy chuyện nguyệt san thất thường của mình
trước mặt vệ sĩ cơ chứ?
Nhưng ngoài cái đấy ra thì mình biết bịa ra cái gì bây giờ?
Mình nhận thấy chú Lars ngồi đần ra trước phần kebab. Chắc câu chuyện