của mình đã làm chú ấy không thể ăn nổi nữa.
Ngày hôm nay không hiểu còn có thể tệ hơn được nữa không?
Vậy mà Lilly vẫn không tha cho mình. Thỉnh thoảng cậu ấy làm mình liên
tưởng đến mấy con chó púc nhỏ xíu xiu mà các bà già hay thong dong dắt
đi dạo trong công viên. Không chỉ vì cái mặt cậu ấy khá nhỏ và hơi hóp lại
(nhưng vẫn rất xinh), mà còn vì một khi cậu ấy đã muốn thứ gì thì còn lâu
mới chịu buông ra.
Như lúc trưa nay vậy, cậu ấy nói: “Nếu như chỉ vì chuyện nguyệt san làm
cậu phiền nào thì tại sao cậu lại viết nhật kí suốt như thế? Tớ tưởng cậu rất
bực khi bị mẹ dúi vào tay quyển sổ này chứ. Tớ còn nghĩ cậu chả thèm
động đến nó cơ đấy.”
Đúng rồi, mình đã từng tức điên khi mẹ đưa cho mình quyển nhật kí này và
bảo mình có quá nhiều bất mãn và chống đối, cần phải tìm cách xả nó ra.
Theo mẹ thì cái phần trẻ con trong mình vẫn chưa được bộc lộ hết và rằng
mình rất yếu kém ở khoản diễn đạt cảm xúc bằng lời.
Mình nghĩ chắc hẳn mẹ đã nói chuyện với bố mẹ Lilly vì cả hai bác ý đều
là nhà tâm lý học mà.
Và rồi mình phát hiện ra mình là Công chúa xứ Genovia, thế là mình bắt
đầu viết nhật ký để ghi lại các cảm xúc khi đó của mình, mà bây giờ đọc lại
những gì mình đã viết, công nhận mình cũng lắm bất mãn thật.
Nhưng mấy cái đó vẫn chẳng là gì so với những gì mình phải trải qua lúc
này.
Không phải mình cảm thấy bất mãn gì với thầy Gianini và mẹ mình. Họ
đều là người lớn cả rồi. Cả hai có thể tự quyết định chuyện của mình.
Nhưng chẳng lẽ họ không hiểu rằng mọi quyết đinh lúc này sẽ không chỉ
ảnh hưởng tới mình họ mà tới tất cả mọi người xung quanh sao? Bà sẽ
KHÔNG thích thú chút nào khi biết mẹ lại có một đứa con KHÁC ngoài
giá thú.
Còn bố nữa? Bố đã sẵn bị ung thư tinh hoàn rồi. Lại phát hiện ra mẹ của
đứa con gái duy nhất của mình sắp sinh con cho người đàn ông khác. Điều
này có thể giết chết bố mất. Cũng không phải vì bố vẫn còn yêu mẹ hay gì
khác, mình không nghĩ thế.