Rút cuộc thì cuối cùng mình cũng rón rén đi qua mặt hai bác Moscovitz và
bò vào nhà bếp. Hai bác ý đang nằm nghỉ trong phòng khách, xung quanh
la liệt hàng chồng sách y khoa dày cộm – nhưng mình biết thừa thận ra bố
của Lilly đang nghiền ngẫm tạp chí thể thao Sport Illustrated còn mẹ cậu
ấy thì đang cấu nghiến tờ Cosmo.
“Chào cháu, Mia” – Bố Lilly nói vọng qua cuốn tạp chí – “Mọi chuyện vẫn
ổn chứ?”
Mình vội trả lời: “Dạ vâng ạ.”
“Còn mẹ cháu thế nào?” Mẹ Lilly hỏi.
“Mẹ cháu khoẻ ạ”. Mình nói.
“Mẹ cháu vẫn đang hẹn hò với thầy giáo Đại số của cháu đúng không?”
“Dạ vâng ạ” – mình nói, trong khi bụng nghĩ thầm mối quan hệ của họ giờ
còn khăng khít hơn thế nhiều ấy chứ.
“Và cháu ủng hộ mối quan hệ đó?” – Bác ý vẫn chưa chịu để mình đi.
“Dạ vâng ạ”. Mình cũng chỉ biết nói thế thôi chứ chẳng nhẽ lại đem chuyện
mẹ đang có thai với thấy G ra kể. Mà mình đang phải thực hiện lời thách đố
kia mà, làm gì có thời gian cho trò chơi phân tích tâm lý cơ chứ.
“Cho bác gửi lời hỏi thăm đến mẹ nhé. Chắc chắn hai bác sẽ tới xem triển
lãm sắp tới của mẹ con. Ở phòng tranh Mary Boone đúng không?” – Mẹ
Lilly hỏi.
“Dạ đúng rồi ạ”. Hai bác nhà Moscovitz là fan hâm mộ tranh của mẹ từ lâu
rồi. Một trong những bức tranh thành công nhất của mẹ có tên là Woman
Enjoying a Quick Snack at Starbucks hiện đang treo trong phòng khách nhà
Lilly.
“Hai bác sẽ đến” – bố Lilly nói.
Và rồi hai bác ý quay trở lại với những thế giới riêng trong hai tờ tạp chí
còn mình vọt ngay vào bếp.
Có một quả cà trong ngăn đựng rau quả và mình lấy vội giấu dưới áo và tót
về phòng. Cố gắng hết sức không để hai bác Moscovitz nhìn thấy lại mất
công bị hỏi han. Lúc giấu quả cà dưới áo mình chợt nhận ra rằng chỉ vài
tháng nữa thôi bụng mẹ cũng phình to ra như vậy. Nhưng cái cảm giác đó
chẳng dễ chịu chút nào. Mình dám cá mẹ sẽ không vì thế mà thay đổi cái