gu ăn mặc của mình đâu.
Trong khi Shameeka đang quay cảnh Lilly lải nhải vào micro về việc Mia
Thermopolis chuẩn bị làm cái điều mà không cô gái ngoan nào có thể
tưởng tượng được thì mình ngó vội ra ngoài cửa sổ xem có người nào đi
qua không và rồi…
“NÉM!” – mình hét lên đầy khí thế, y như trong mấy bộ phim mà mình
thường xem.
Đứng nhìn cảnh một quả cà tím to đùng – cỡ một quả bóng đá – xoay tròn
trong không khí cũng thật là thú vị. Đường số 5 nhà Lilly ở có rất nhiều đèn
đường vì thế dù bây giờ đã muộn nhưng bọn mình vẫn có thể nhìn rõ cảnh
quả cà rơi cái vèo xuống đất. Cứ thế quả cà rơi tự do bên ngoài cánh cửa
đóng im ỉm của các nhà tâm lý học và các nhà tài chính ngân hàng (chỉ có
họ mới trả nổi tiền thuê nhà ở chung cư nhà Lilly) cho tới khi…
BẸP!
Qủa cà đã “ĐÁP” xuống vỉa hè.
Vấn đề là nó không chỉ đơn giản rơi xuống, mà là bắn toé toè loe khắp nơi
trên vỉa hè thì đúng hơn. Một vài mảnh vụn bắn lên chiếc xe buýt M1 vừa
chạy ngang qua, còn lại toàn bộ thì con xe Jaguar đậu gần đó lãnh đủ.
Đúng lúc mình đang thậm thụt ngó ra cửa sổ để nhìn cho rõ vụ nổ thì thấy
cửa chiếc xe Jaguar bật mở. Một người đàn ông bước ra khỏi xe, cùng lúc
đó bảo vệ khu nhà Lilly từ trong mái hiên tầng một đi ra và nhìn lên.
Bỗng có ai đó ôm lấy eo mình kéo giật ra đằng sau, nhấc bổng cả người
mình lên.
"Cúi xuống!" - anh Michael rít lên, kéo ngửa mình ra sàn.
Tất cả mọi người đồng loạt núp vội xuống. Thực ra là Lilly, anh Michael,
Shameeka, Ling Su và Tina núp còn mình thì đã nằm ngửa trên sàn.
Không hiểu anh Michael từ đâu chui ra không biết. Mình thậm chí không
hề biết anh ấy ở nhà nữa cơ. Ban nãy mình phải hỏi để đề phòng vụ chạy