NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 249

thiên-hướng-tự-do của con. Nhưng ta nghĩ sẽ tốt hơn nếu họ lẳng lặng đứng
bên ngoài, trộn lẫn trong đám phóng viên và du khách vẫy chào. Ý ta nói là
lúc mẹ con bước từ trong chiếc limo ra. Như thế họ vừa có cảm giác được
mời vừa không làm người khác khó chịu bởi những kiểu tóc dị hợm và
những bộ quần áo quái đản…”
“Bà, cháu nghĩ…”
“À mà cháu nghĩ sao về chiếc váy này?” – Bà thậm chí chẳng thèm nghe
mình nói và chỉ vào mẫu váy cưới của Vera Wang. Mẹ thà chết chứ đừng
hòng mặt mấy thứ váy kiểu đó.
Chú Vigo nói: “Ôi không, thưa bà. Tôi nghĩ chiếc này mới hợp” và chỉ vào
chiếc váy hiệu Armani. Y chang thôi, đừng hòng mẹ mặc.
“Bà ơi, cháu biết là bà quan tâm mẹ cháu nhưng chắc chắn mẹ cháu không
thích một đám cưới linh đình đâu. Thật đấy. Đảm bảo là thế”.
Pfuit” – Bà phầy tay nói. Pfuit trong tiếng Pháp tiếng lóng nghĩa là Không.
“Mẹ cháu sẽ thay đổi ý kiến khi thấy thực đơn trong lễ cưới. Vigo, nói cho
Amelia nghe đi”.
Vigo hồ hởi nói: “Món nấm mọc, cá hồi bọc măng, đậu Hà Lan trộn pho
mát dê, rau diếp cá cuộn vụn pho mát xanh…”
“Bà ơi, không đâu. Tin cháu đi”.
Bà nói: “Vớ vẩn. Tin ta đi, Amelia, một ngày nào đó mẹ con sẽ cảm ơn ta.
Vigo và ta sẽ chuẩn bị cho mẹ con một đám cưới khó quên”.
Chắc chắn rồi.
“Bà ơi, mẹ cháu và thầy G đang lên kế hoạch cho một đám cưới đơn giản
và bình dị…”
Bà găm vào miệng mình một cái nhìn sắc lẹm, lạnh lùng nói: “Amelia,
trong suốt ba năm ông nội cháu ngoài chiến trường chiến đấu với quân
Đức, ta một mình bảo vệ Genovia khỏi quân Đức quốc xã – đó là chưa kể
đến tên phát xít người Ý Mussolini. Chúng ngày đêm nã súng vào cánh cửa
cung điện, cho xe tăng dày xéo các chiến hào xung quanh. Ấy thế mà ta vẫn
kiên quyết không chịu đầu hàng, tất cả là nhờ vào cái ý chí thép này. Vậy
mà bây giờ cháu định nói với ta rằng là ta không có khả năng thuyết phục
một bà bầu làm theo cách của ta hay sao?”