NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 268

trường thì em không có cảm giác lạc lõng như vậy”.
Mình há hốc miệng, không hiểu cô Gupta nghĩ gì mà có thể đưa ra kết luận
như vậy.
“Thưa cô Gupta, em vất vả lắm mới qua được môn Đại số. Toàn bộ thời
gian rỗi của em đều dành cho lớp học thêm để có thể cố lên được điểm D
môn Đại số” – đến nước này thì mình không thể nhịn hơn được nữa rồi.
“Ừm, cô cũng hiểu…”
“Còn nữa, sau giờ học thêm, em còn phải tham gia lớp học công chúa của
bà nội em. Để khi quay trở Genovia làm lễ ra mắt nhân dân của mình vào
tháng 12 tới em không trở thành một con ngốc trước bàn dân thiên hạ, như
những gì em đã làm trên truyền hình vào tối hôm qua.”
“Cô nghĩ từ con ngốc có hơi nặng” – cô Gupta từ tốn nói.
“Thực sự em không còn chút thời gian nào cho các hoạt động ngoại khoá
cả.”
“Các bạn trong nhóm làm sách kỉ yếu của trường chỉ họp mặt có tuần/lần.
Hoặc em có thể tham gia đội điền kinh. Các bạn ấy sẽ không có lịch tập
luyện cho tới tận mùa thu. Có lẽ tới lúc đó em sẽ không còn phải tham gia
lớp học làm công chúa nữa rồi”.
Mình nhìn cô Gupta không chớp mắt. Choáng quá, không nói nên lời nữa
rồi. Mình? Điền kinh? Với hai cái cẳng cò này chỉ có đi sao cho vững đã
khó lắm rồi, nói gì đến điền kinh hả trời.
Nhóm làm sách kỉ yếu á? Trông mình có giống đứa muốn lưu lại bất cứ kỉ
niệm nào về quãng thời gian học trong trường không chứ?
Hình như cô Gupta có thể đoán qua nét mặt rằng mình không hề thích thú
gì với hai hoạt động trên nên cô cố vớt vát thêm: “Đó chỉ là gợi ý của cô
thôi. Cô cho rằng em đã có thể tìm thấy niềm vui ở trường Albert Einstein
nếu em chịu khó tham gia vào câu lạc bộ nào đó. Cô cũng nhận thấy rằng
em chơi rất thân với Lilly Moscovitz. Đôi lúc cô tự hỏi không biết cô bé đó
có lảm ảnh hưởng tiêu cực với em không nữa. Các chủ đề trong chương
trình truyền hình của Lilly hơi có phần cựu đoan.”
Giờ thì mình sốc thật sự rồi. Cô Gupta quá đà hơi mình tưởng.
“Ôi không phải đâu ạ. Các chương trình của Lilly thực sự mang ý nghĩa rất