hộp chú Vigo đang cầm trên tay có thể thấy nãy giờ bà đã nếm một lượng
kẹo kha khá rồi đó, vậy mà chẳng thấy răng bà bị dính tí kẹo nào cả. Đây là
một trong rất nhiều mẹo “hoàng gia” mà bà vẫn chưa dạy cho mình.
“ Khách mời đám cưới ý ạ?” – mình ngồi phịch xuống cái ghế chú Vigo
vừa kéo ra và bỏ cắp sách ra. “Bà ơi cháu đã nói với bà rồi. Mẹ cháu sẽ
không bao giờ chịu đâu. Mẹ cháu không thích mấy thứ kiểu thế này đâu”.
Bà lắc đầu, khẽ nhếch mép: “Phụ nữ đang mang thai chẳng bao giờ suy
nghĩ chín chắn cả”.
Theo những gì mình tìm hiểu được về giai đoạn thai nghén thì đúng là phụ
nữ thường thấy mệt mỏi và buồn bực do sự mất cân bằng hoóc-môn.
Nhưng mình cho không rằng sự mất cân bằng hoóc-môn ấy kéo theo sự mất
cân bằng về quan điểm cưới xin của mẹ. Ngay cả khi mẹ có không mang
bầu. Mẹ hoàn toàn không phải là týp người thích đám cưới kiểu hoàng gia.
“Mẹ cháu sẽ là người đứng đầu vương triều tương lai của đất nước
Genovia. Do đó bà cần phải được hưởng mọi đặc quyền và nghi thức trọng
thể của hoàng gia” – chú Vigo giải thích.
“Vậy thì sao không trao cho mẹ cháu cái đặc quyền được tổ chức đám cưới
theo ý nguyện riêng của mình?”
Bà cười phá lên khi nghe câu nói đó của mình. Và suýt nữa thì sặc, bà đang
uống cốc-tai Sidecar để làm sạch miệng sau mỗi lần thử kẹo.
Sau khi ho xong một hồi, bà nòi: “Amelia, mẹ cháu sẽ đời đời nhớ ơn ta vì
những gì ta đang chuẩn bị cho lễ cưới đó. Cháu sẽ thấy”.
Rõ ràng là chẳng có ích gì khi cứ tranh luận mãi với bà về chuyện này.
Mình biết phải làm gì rồi. Đợi hết giờ đã.
Hôm nay mình học cách viết thư cảm ơn kiểu hoàng gia. Một bài học hoàn
toàn không có trong chương trình. Chẳng là phòng bà bây giờ đầy ắp những
quà cưới và đồ sơ sinh mà mọi người đang lũ lượt gửi tặng mẹ mình, thể
hiện sự quan tâm tới hoàng tộc Genovia.
Vừa kết thúc buổi học mình chạy ngay sang bên phòng bố và đập cửa ầm
ầm.
Nhưng bố không có nhà! Lúc mình hỏi người gác cửa ở hành lang xem có
biết bố mình đi đâu không thì nhận được câu trả lời chỏn lọn là không biết.