NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 90

Làm sao mình có thể đến buổi tổng duyệt sắp tới được đây?
Thật là khủng khiếp. Giá mình có thể gọi cho Lilly lúc này. Nhưng khổ nỗi
bọn mình đang phải giận nhau cơ mà.

Chiều Chủ Nhật
Theo lời mẹ kể thì thầy Gianini đã ngủ đêm trên đi-văng ngoài phòng
khách vì chuyến tàu về nhà thầy ấy ở Brooklyn bị trật bánh nên mẹ đã bảo
thầy ấy ngủ lại.
Nếu mình vẫn là bạn của Lilly thì chắc cậu ấy sẽ phân tích với mình rằng
mẹ đang nói dối để tránh làm mình bị tổn thương khi phải chứng kiến hình
tượng người mẹ mẫu mực bị sụp đổ.
Nhưng mình lại muốn tin vào lời nói dối của mẹ hơn. Cách duy nhất để
mình thi đậu môn Đại số là tin vào mẹ. Mình sẽ không thể nào ngồi trong
lớp, tập trung vào mấy con số khi biết rằng cái người đang thuyết giảng
trước mặt mình có thể không chỉ dừng lại ở việc hôn mẹ mà thậm chí còn
làm nhiều thứ hơn thế nữa.
Tại sao mọi thứ bung bét lại luôn xảy ra với mình vậy chứ? Mình đã tự nhủ
chắc rồi cũng có lúc điều gì đó tốt đẹp sẽ đến với mình.
Thay quần áo xong mình đi ra bếp ăn sáng. Mẹ đã không chịu mang bữa
sáng vào phòng cho mình như mình yêu cầu. Mình độp mình theo kiểu,
“Con nghĩ con là ai? Công chúa xứ Genovia chắc?”.
Chắc mẹ nghĩ cậu đùa đó buồn cười lắm, nhưng mình thì chẳng thấy buồn
cười chút nào.
Khi mình ra khỏi phòng, thầy Gianini cũng đã quần áo chỉnh tề. Thầy ấy cố
gắng tỏ ra hài hước để không khí bớt căng thẳng, mà có lẽ đó là việc duy
nhất một người có thể làm trong tình cảnh như vậy.
Lúc đầu mình cũng không thấy có gì đáng cười cho lắm. Nhưng rồi mình
đã phá lên cười khi thầy G nói về các giáo viên trường Albert Einstein
trong bộ đồ ngủ. Ví dụ như cô hiệu trưởng Gupta, theo thầy G thì chắc cô
ấy mặc áo cầu thủ bóng bầu dục cùng chiếc quần len của chồng khi đi ngủ.
Cứ nghĩ ra cảnh cô Gupta trong cái quần len là mình cười chảy cả nước
mắt. Đến lượt mình, mình đã cá là cô Hill sẽ mặc áo voan đính lông vũ và