NHẤT LỘ THẢI HỒNG - Trang 167

sợ, Trịnh Tiểu Lộ trên mặt không còn một chút huyết sắc, môi tái xanh, con
mắt nhìn thẫn thờ về phía trước, căn bản chẳng còn sức kháng cự.

Cô giống như một mảnh lá rụng trong gió, run rẩy, dùng thanh âm như

mèo mà biện giải:

- Không phải cháu, không phải cháu. Cháu không hại ai cả. Cháu

không phải là sao chổi. Cháu không phải, không phải.