NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA ASÈNE LUPIN - Trang 26

- Vâng.
-

Bản sao hay bản chính

?

- Bản chính.
-

Anh muốn bao nhiêu

?

- Một trăm nghìn.
Daspry cười ầm lên:
-

Anh điên rồi

! Thiếu tá chỉ trả anh hai mươi nghìn, hai mươi nghìn

quăng xuống nước vì thực nghiệm không thành công.

-

Do họ không biết sử dụng các đồ án.

-

Những đồ án ấy không đầy đủ.

-

Nếu thế ông lấy ở tôi làm gì

?

- Tôi cần. Tôi đưa cho anh năm nghìn, không hơn một xu.
-

Mười nghìn.

-

Được.

Daspry ngoảnh lại phía ông Andermatt:
-

Đề nghị ông ký cho một tấm séc.

-

Nhưng... Tôi không có...

-

Cuốn séc của ông à

? Nó đây.

Sửng sốt, ông Andermatt giở cuốn

sổ

Daspry đưa cho:

- Đúng là của tôi... Làm sao ông có

?

-

Thưa ông, không cần nhiều lời vô ích,

ông chỉ ký cho thôi, ông chủ

ngân hàng rút bút ký Varin đưa tay ra nhận. Daspry:

- Bỏ

tay

xuống, chưa xong đâu.

Và anh nói với ông Andermatt:
- Còn những bức thư ông đòi nữa chứ

?

- Thư

đâu, Varin

?

-

Tôi không có, anh tôi lo việc đó.

-

Thư cất giấu ở đây, trong phòng này.

- Nếu vậy ông đã biết ở đâu rồi. Không phải ông đã tìm ra chỗ giấu kia ư

? Ông có vẻ biết rõ... như Salvator.

- Những bức thư không nằm trong chỗ giấu

đó.

- Có đấy.