NHỮNG NGƯỜI ĐI XÂY MỘNG - Trang 111

- Biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà chú. Chú chịu ngoéo tay
không?

- Chịu...

Hai chú cháu ngoéo tay. Hằng còn trịnh trọng nhắc lại.

- Chú nhớ nghe... Chú không được xù nghe... Chú mà xù là cháu nghỉ chơi
với chú...

Hùng cười vì cái giọng nhỏng nhẽo của Hằng.

- Đ. Q. H là Đỗ Quỳnh Hương thời cháu biết chú thích lắm. Còn Đ. Q. H
Đã Quen Hằng thời chú có thích không?

Dù trong lòng thầm nhìn nhận cô cháu gái của mình có ý kiến hay nhưng
Hùng lại làm bộ lắc đầu.

- Không... Nhưng vì cưng cháu chú sẽ thưởng cháu cái gì cháu thích...

Hằng cười khúc khích khi nghe ông chú già nói quanh.

- Chú nhận đi chú ơi... Cháu đi giày cao gót trong bụng chú...