NHỮNG NGƯỜI ĐI XÂY MỘNG - Trang 248

- Cháu quên là chú đi vắng. Cháu gọi lên Denver không có chú... Cháu
sùng lắm...

Hằng cười hắc hắc sau câu nói.

- Chú nhớ cháu...

- Cháu cũng vậy... Nhớ chú thật nhiều... Chừng nào chú mới qua...

- Nhớ chú bằng nhớ bồ của cháu không?

Hùng đùa và Hằng cũng đùa lại.

- Nhớ chú không bằng nhớ ông thi sĩ của cháu đâu. Ổng đẹp trai, dễ thương
và tài hoa hơn chú nhiều...

- Vậy hả... Để mai mốt chú cho ổng về hưu...

- Không được đâu chú ơi... Làm như thế là chú làm khổ cháu. Cháu lỡ mê
ổng rồi...

Hùng cười và Hằng cũng cười khúc khích tiếp.