cửa phòng khe khẽ gọi: “Bác sĩ Nhiếp”, sau đó là tiếng Nhiếp Vũ Thịnh bật
dậy khỏi sofa, sột sà sột soạt, rồi rón ra rón rén ra ngoài mổ cấp cứu. Có khi
trời sắp sáng anh mới quay lại, nằm một lát lại dậy đi giao ban, có lúc trời
sáng rồi vẫn chưa thấy quay lại. Đàm Tĩnh thấy Nhiếp Vũ Thịnh quá vất vả,
mấy hôm nay, anh đã gầy tới nỗi lưỡng quyền nhô hẳn lên.
Dần dần các y tá trong bệnh viện đều biết Tôn Bình là người thân của
Nhiếp Vũ Thịnh, có người còn nói như đinh đóng cột rằng, Đàm Tịnh là em
họ xa của Nhiếp Vũ Thịnh nên thi thoảng những cô y tá trẻ cũng thích nói
chuyện với Đàm Tĩnh, bởi bác sĩ Nhiếp đối xử với mọi người xung quanh
rất tốt. Nhờ vậy, Đàm Tĩnh mới biết Nhiếp Vũ Thịnh đang bận việc gì, cô
nói với Nhiếp Vũ Thịnh, để anh buổi tối về nhà nghỉ ngơi, không phải đến
nữa, vì tình trạng của Tôn Bình hiện giờ cũng đã rất ổn định.
Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì cả, nhưng ban đêm vẫn lặng lẽ tới ngủ
trên sofa. Nửa đêm Đàm Tĩnh thức dậy đi vệ sinh, thấy anh vẫn đang ôm
laptop đọc kết quả chụp X-quang tim mạch của bệnh nhân. Khi đọc phim
X-quang, anh hay có thói quen cau mày, nhìn bóng ngọn đèn đổ lên trán
anh, Đàm Tĩnh bỗng nhận ra vầng trán phẳng phiu rộng rãi trong ấn tượng
của mình giờ đã lờ mờ những nếp nhăn. Anh không còn là chàng thanh niên
áo trắng trong ký ức của cô nữa, mà đã trở thành một người đàn ông trưởng
thành chững chạc. Xa cách bao năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, có điều
khi nhìn thấy anh nghiêm túc làm việc, Đàm Tĩnh lại nhớ trước đây, lúc
giảng bài cho cô, anh cũng chăm chú như thế này. Quãng thời gian ấy thật
đẹp, nỗi lo lớn nhất cũng chỉ là sợ thầy giáo và bạn bè phát hiện ra mối
quan hệ giữa họ mà thôi.
Đàm Tĩnh vốn định nói với anh về chuyện cửa hàng của Vương Vũ
Linh nhưng lời ra đến miệng lại bị nén xuống. Nói với Nhiếp Vũ Thịnh thì
có ích gì? Để anh lại trở mặt với bố mình sao? Anh đã rất mệt mỏi rồi, hơn
nữa ông Nhiếp Đông Viễn vẫn đang bị bệnh, áp lực công việc, áp lực gia
đình, tất cả đều dồn lên vai Nhiếp Vũ Thịnh.