NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 367

sẽ không tìm thấy nàng nữa.

A Chiêu vào tẩm điện rồi, Vệ Cẩn lại ngồi ôm một bầu rượu ngồi cạnh

cửa sổ cách tẩm điện A Chiêu đang ở gần nhất, tự mình độc ẩm.

Một lúc lâu sau, Vệ Cẩn nghe thấy trong phòng A Chiêu có tiếng rút

kiếm khỏi đao. Hắn vừa mới nhận ra thì người đã đứng trước mặt A Chiêu
rồi.

A Chiêu giật mình.

“Sư phụ?”

Vệ Cẩn nhíu mày, “Con làm cái gì thế?”

“Luyện… luyện kiếm ạ.” A Chiêu bấy giờ cũng đã hồi hồn, như nhớ

tới chuyện gì, A Chiêu có vẻ lúng túng, “Sư phụ vẫn chưa ngủ sao?”

Vệ Cẩn không đáp, hắn bình tĩnh nhìn A Chiêu.

A Chiêu bị nhìn tới mất tự nhiên, nàng liếc mắt sang chỗ khác, nói:

“Sư phụ, A Chiêu buồn ngủ rồi. Đêm đã khuya, sư phụ cũng sớm…” Còn
chưa nói xong, Vệ Cẩn đột nhiên ngắt lời A Chiêu.

“A Chiêu.”

Nàng giật mình, không nói nữa.

Vệ Cẩn bước tới trước mặt A Chiêu, nói: “Con đang trốn ta.”

“Ta… Ta…”

“Đêm qua không xảy ra chuyện gì đâu.”

Lời vừa dứt, A Chiêu đã vô cùng kinh ngạc. Nàng ngẩng phắt đầu lên,

mắt mở to. Vệ Cẩn nói: “Đêm qua con nói rất nhiều với vi sư. Từng câu