NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 374

Tạ Niên sờ mặt mình, nói: “Tuy tôi từng nghe nói Uyển quốc có tập

tục nuôi trẻ con, nhưng ánh mắt Uyển vương nhìn tôi rất kì lạ.” A Chiêu
phì cười một tiếng, nói: “Dung mạo A Niên quả thật rất xuất sắc.”

Tạ Niên nói: “Chuyện này cũng không nên bàn tới, nhưng nếu luận về

dung mạo, Uyển vương hẳn nên để ý tới Vệ công tử mới phải.”

Nghe Tạ Niên nhắc tới Vệ Cẩn, ánh mắt A Chiêu lóe lên tia sáng.

Nàng khẽ nói: “A Niên sáng nay đi ra khỏi điện Tường Vân có thấy sư

phụ tôi không?”

Tạ Niên nói: “Không. Nhưng ta nghe cung nữ nói Vệ công tử vẫn luôn

ở trong điện, chưa hề ra ngoài.”

A Chiêu gượng cười, nói: “Tôi vừa nhớ ra tôi làm rơi đồ ở điện Minh

Phượng. A Niên về trước đi…” Lời còn chưa dừng, đột nhiên một quả tú
cầu bay tới, nhưng A Chiêu tránh được nên tú cầu đập vào đầu Tạ Niên.

A Chiêu nhìn kĩ, thấy vẫn là chiếc tú cầu hơi cũ hôm qua.

“Chẳng phải tối qua…”

A Chiêu nhìn lãnh cung cách đó không xa, nhỏ giọng nói: “A Niên,

cậu có nghĩ đây chỉ là trùng hợp không?”

Tạ Niên lập tức hiểu ý A Chiêu.

Hắn nhanh chóng nhìn xung quanh, nhặt tú cầu lên rồi nói nhỏ với A

Chiêu: “Cậu muốn tới lãnh cung xem không?”

A Chiêu nói: “Có lẽ có người muốn dùng tú cầu nói cho chúng ta biết

chuyện gì đó. Giờ cứ lặng lẽ vào đi, nhỡ bị phát hiện thì nói là chúng ta lạc
đường.”