KINH VÔ LƯỢNG THỌ - ÂM HÁN VIỆT & CHỮ HÁN
653
N
ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!
“Đại ân đại đức”, chúng ta làm thế nào có thể thể hội được? Rất nhiều người
đọc đoạn kinh văn này liền buông lời tùy tiện. Đầu tiên phải biết, chúng ta từ vô thủy
ki
ếp đến nay, vô lượng kiếp, đời đời kiếp kiếp ở trong Lục đạo mà luân hồi, khổ
không k
ể xiết. Nếu bạn hỏi trong Lục đạo, có người nào chưa từng làm qua thiên
v
ương (vua cõi trời) không? Có người nào chưa từng đọa Địa ngục không? Chỉ cần
trong L
ục đạo, thảy đều có phần, chính là ra không được. Quý như thiên vương, phúc
hưởng tận rồi, ác nghiệp hiện tiền lại đọa xuống dưới; xuống dưới chịu tội hết rồi, họ
l
ại hướng lên trên, đây là Lục đạo sanh tử luân hồi. Làm sự việc này, chẳng có chút
ý nghĩa nào, khổ không kể xiết. Ngày nay,
có người đến giúp chúng ta, không
nh
ững khiến chúng ta thoát ly Lục đạo luân hồi, còn khiến chúng ta có thể vãng
sanh th
ế giới Cực Lạc. Ân đức này bao lớn chứ, trong Lục đạo, Mười pháp giới
còn có ân đức nào lớn hơn ân đức này không? Không có! Tri ân mới biết báo ân,
đại ân đại đức của Phật, Bồ-tát đối với chúng ta, chúng ta không biết, người
không h
ọc Phật không biết, người học Phật cũng không biết. Những người nào
bi
ết? Người “Thật thà - Nghe lời - Thật làm” biết. Người biết được đều thành tựu,
đây chính là báo ân. Ba người của chùa Phật Lai đều là phẩm vị cao nhất vãng sanh
th
ế giới Cực Lạc, các Ngài chân thật là người báo ân, người tri ân báo ân.
Đại nguyện đại lực của Phật A Mi Đà, chúng ta cũng không biết, vậy ai biết?
Chư Phật Như Lai biết, Pháp Thân Bồ-tát biết. Pháp Thân Bồ-tát, đặc biệt là từ
Bát Địa trở lên biết, vì th
ế Bồ-tát như Văn Thù, Phổ Hiền, Quán Âm, Thế Chí,
Di L
ặc,… những vị này đều vãng sanh thế giới Cực Lạc, tại vì sao? Các Ngài
bi
ết! Chúng ta làm thế nào biết được? Ghi nhớ một câu giáo huấn của cổ nhân:
T
rường kỳ huân tu liền biết được! Bộ Kinh (Vô Lượng Thọ) này niệm trên 1000
l
ần liền biết! Vì sao? Tâm đã Định, tâm Định có thể khai Trí-huệ, Trí-huệ có thể
bi
ết được vấn đề. Chưa được 1000 lần thì tâm của chúng ta còn bao chao, không Định
xu
ống; không thể dựa vào tai nghe, gió thoảng qua tai, nháy mắt là quên mất.
C
ổ nhân Trung Quốc hiểu được đạo lý này, vì thế yêu cầu học trò phải
đọc sách ngàn lần, tại vì sao? Ngàn lần thì họ được Định, được Tam-muội. Sau
khi được Tam-muội, vẫn là ngàn lần như cũ, liền sẽ khai ngộ, chính là đạo lý
như vậy. Đạo lý cùng với phương pháp này, người nước ngoài không biết. Chúng ta
nói đến vấn đề này với người nước ngoài, họ lắc đầu: “Làm gì có chuyện này”; không
tin tưởng, không tin cũng không thể trách họ, vì sao vậy? Lão tổ tông của họ không
bi
ết, chưa dạy qua cho họ, trước giờ chưa từng nghe nói. Thứ này chỉ có Trung Quốc
có, ch
ỉ có Ấn Độ cổ có, Ấn Độ hiện nay không có. Chúng ta muốn khôi phục nó, tìm
vài ng
ười đến làm thí nghiệm. Một bộ kinh bạn niệm trên 10 năm, xem thử bạn có
được Định không, có khai ngộ không? Chúng ta đối với cổ Thánh tiên Hiền, đối với
lão t
ổ tông phải có lòng tin, lòng tin phải kiên cố, chúng ta phải cố gắng. Chúng ta
đến làm sự việc này, bạn xem Ngài Hải Hiền, mấy người các Ngài chính là một câu
Ph
ật hiệu, không có ý niệm thứ hai, Ngài liền có thể Khai Ngộ, Ngài có thể được