PHONG LƯU CHÂN TIÊN - Trang 1877

Lăng Nhã Kỳ không cần suy nghĩ, lập tức từ chối:

- Không được. Nhà của ta rất nhỏ, chỉ đủ để mình ta ở.

- Đừng nói dối, Lăng gia cũng tính là có tiền, ngươi lại là đại minh tinh,

có thể ở trong một ngôi nhà nhỏ sao. Đây rõ ràng là cố ý từ chối ta.

- Ngươi hiểu được là tốt rồi.

- Tại sao?

- Dẫn sói vào nhà, ta còn không có ngốc như vậy a.

Dương Thiên một thân toát ra chính khí:

- Ngươi nhìn xem, ta anh tuấn tiêu sái, có chỗ nào giống sói hay sao?

Lăng Nhã Kỳ cố nhịn cười:

- Từ đầu đến chân, chỗ nào cũng giống.

Dương Thiên chán nản:

- Thật không biết thưởng thức nghệ thuật.

- Để ta tìm cho ngươi một khách sạn gần đây.

Lăng Nhã Kỳ kéo tay lái, dự định đổi hướng. Dương Thiên vội vã ngăn

lại, nắm chặt lấy tay nàng:

- Đại gia, chẳng lẽ không thể cho một kẻ nghèo khó như ta nương tựa vài

ngày sao?

- Ngươi nghèo khó? Vậy trên thế giới này sẽ không còn người giàu nữa.