PHÙ SINH MỘNG TIẾU VONG THƯ - Trang 138

Nói xong, nàng bất mãn than thở: “Ngươi đó… ngươi đó… chẳng

phải cũng có một gốc sao…”

“Hừ…” Phượng Âm hừ lạnh: “Keo kiệt!”

Diệp Tiếu: “Ngươi cũng có chứ có phải không có đâu, sao còn muốn

của ta?”

Phượng Âm tiếp tục làm lơ: “Keo kiệt!”

Diệp Tiếu: “…”

Phượng Âm: “Phu nô.” (Nô lệ chồng)

Diệp Tiếu: “…”

Phượng Âm: “Không tiền đồ.”

Diệp Tiếu: “…”

Phượng Âm: “Hèn nhát!”

Diệp Tiếu nghiến răng: “Ngươi đủ chưa?”

Phượng Âm nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng lóa: “Muốn chứng

minh đó không phải sự thật, lấy Vãng Sinh Hoa ra chứng minh ta xem!”

Diệp Tiếu

囧: “Ngươi tưởng ta ngốc hả?”

Nói xong, nàng bĩu môi: “Lấy của ngươi cho hắn không phải được rồi

sao?”

“Đó là tín vật đính ước của cha mẹ ta,” Phượng Âm rũ mắt: “Thứ họ

để lại vốn không nhiều, cái này… không thể cho.”