Vương Tiểu Hồng cũng lắc đầu theo: "Ý của em là anh thông thạo
giống như đã từng tiếp nhận vô số vụ án. Lý trí và bĩnh tĩnh xử lý dị văn là
nhân tố không thể thiếu. Hơn nữa lúc anh đối mặt với dị văn thì không có
sợ hãi." Quả thực chính là trời sinh ăn chén cơm này, y hệt lời của Tôn lão.
Dương Nguyên Nhất suy nghĩ một lúc: "Có thể là vì trước đây anh
làm việc ở nhà tang lễ."
Hai người ăn sáng xong rồi đi dạo một vòng bên ngoài Thẩm trang.
Từ miệng ông lão ở nơi này hỏi được tin tức đứa bé mà Thẩm Tam sinh ra,
thuận tiện mua một ít đồ. Lúc trở về trời đã sẩm tối, cả vùng trời bị bao phủ
trong bóng đêm, rõ ràng là kiến trúc nguy nga hùng vĩ nhưng lại lộ ra âm
trầm tĩnh mịch.
Đây là tòa kiến trúc đã chết.
Mấy ngày ngắn ngủi đã chết bốn người, tử trạng quỷ dị, Thiên Công
Từ từ chối du khách tham quan, người làm việc ở đó chờ trời tối liền chạy,
dù cho nhiều tiền hơn nữa cũng không dám ở lại Thiên Công Từ. Cho nên
dãy nhà, phòng ốc, đường hầm trong Thiên Công Từ không có một tia sức
sống, đèn thì tự động sáng lên, đáng tiếc lại chọn ánh sáng mờ nhạt như ánh
nến, không có công dụng chiếu sáng, trái lại có vẻ âm trầm.
Thẩm Hào ở trên đường nhỏ chờ Dương Nguyên Nhất và Vương Tiểu
Hồng, nhìn thấy bọn họ liền nói: "Hôm nay Thẩm tiên sinh hỏi tôi nhiều
lần có đưa thi thể của Thẩm Tam vào trong tường chưa, tôi gạt ông ấy đã
xây vào rồi. Nhưng chỉ có thể lừa đêm nay, ngày mai Thẩm Tiểu Nguyệt và
mấy người anh em bà con khác sẽ nói chuyện này cho Thẩm tiên sinh."
Dương Nguyên Nhất: "Sao không nhìn thấy mấy người anh em bà con
này?" Cậu đến Thiên Công Từ đã hai ngày, ngoại trừ lúc đầu thấy mấy
người thanh niên ra thì sau đó không thấy nữa.