RANH GIỚI - Trang 116

Cánh cửa mở toang ra , tôi ngước nhìn lên ! Thấy đôi mắt mẹ sưng húp .

Đau xót tôi gào lên :

_Mẹ ....!!!

Tôi nhảy vào lòng mẹ , mẹ cũng ôm chầm lấy tôi , bế tôi lên , mẹ lấy tay

quyệt nước mắt cho tôi nghẹn ngào :

_Con đã đi đâu cả đêm qua vậy , con biết mẹ đã lo lắng cho con như thế

nào không , mẹ đã đi tìm khắp ...?? -Chưa nói hết câu mẹ bật khóc nức nở .

_Con xin lỗi ...con xin lỗi ! -Tôi cũng òa khóc theo .

_Con không có lỗi gì cả ...lỗi là tại mẹ , mẹ đã không thể mang đến cho

con trai bé bỏng của mẹ một gia đình trọn vẹn .-Mẹ ghì chặt tôi vào lòng .

_Không , con không cần gì cả , con không cần ông ấy , con chỉ cần có

mẹ mà thôi , chũng ta hãy cứ sống như thế này , mẹ nhé -Tôi nép vào lòng
mẹ thổn thức .

_Con trai tôi đã lớn rồi .- Mẹ mỉm cười , vuốt tóc tôi , và ôm thân hình

bé bỏng đang run rẩy của tôi vỗ về :_Hãy là niềm tự hào của mẹ con nhé !

.

****

.

"Hãy là niềm tự hào của mẹ con nhé !" - Tiếng mẹ văng vẳng bên tai tôi

, tôi cắn chặt răng . Cố không để bật ra tiếng khóc , tôi không thể mãi là một
cậu bé yếu đuối như ngày xưa được , phải bản lĩnh hơn vì cuộc sống còn rất
nhiều sóng gió phía trước ...