RANH GIỚI - Trang 39

Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng

không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới
ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không
còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm
mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong
đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi
ngất ngây trong hạnh phúc , tôi lắp bắp thì thầm :

_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?

Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :

_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?

_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?

Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :

_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập

trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu
trách nhiệm với cô nhé !

Tôi nháy mắt tinh nghịch :

_Vâng , thưa sếp !

Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu

công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể
công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm ,
âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với
những cảm xúc mới lạ này ...

Chưa bao giờ tôi đón một mùa thu ấm áp và dịu dàng như năm nay !

.