RANH GIỚI - Trang 961

- Anh say quá rồi, chết thật ! - Yên lo lắng cầm khăn chấm vết xước

đang rỉ máu trên má tôi.

- Hai em đi đâu về muộn thế này ? - Tôi vội hỏi chuyện.

- Bọn em vừa diễn xong thì anh Tuấn với chị Mai rủ đi ăn đêm. Đang

trên đường về thì gặp anh.

- Mai à ? - Tôi ngoảnh nhìn về phía chiếc xe. Thấy Mai đứng đó nhìn

tôi. Sắc mặt không biểu lộ cảm xúc.

- Em chào anh Tuấn! - Tôi đưa tay lên.

- Tưởng ai hóa ra người quen cả. Vừa đi nhậu ở đâu vậy em ? - Anh

Tuấn cũng đã nhận ra tôi, liền bước lại cười hỏi thăm.

- Em đi... với lớp về anh ạ !

- Bảo với Hùng hôm nào anh em hội họp bữa nhỉ ? - Anh Tuấn đon đả

bắt tay tôi.

- Tất nhiên... tất nhiên... - Tôi cũng cười đáp lễ.

- Thôi giờ em xin phép nhé, có gì hôm nào anh em mình gặp nhau hàn

huyên sau. - Tôi vừa nói vừa lúi húi dựng xe dậy.

- Ô, hay gửi xe đâu để anh Tuấn đưa anh về, say vậy làm sao mà đi

được. - Thúy vội gàn.

- Đúng rồi em ! - Anh Tuấn gật gù đồng tình.

- Không sao ! Nãy say, nhưng đập mặt xuống đường cái giờ tỉnh như sáo

rồi ! - Tôi vội xua tay.

- Anh và mọi người cứ về đi. Em tự đi được mà !