RƯỢU ĐỘC LÓNG LÁNH - Trang 148

Chính thế, - anh trả lời giả vờ bực mình - vì anh không phải là người bình
thường. Anh là một người đàn ông khác thường.

- Em bắt đầu tin thế!

Anh nhìn cô một lúc rồi nói:

- Có điều gì không ổn ư?

- Không đâu!.. nhưng… nghĩa là…

- Nghĩa là sao?

- Em mệt mỏi vì ở đây! - cô thú nhận và thở dài - Em sợ Fairhaven và em
muốn về London.

- Em sắp về rồi phải không?

- Tuần sau.

Anh ngồi xuồng cạnh cô hỏi.

- Em thích gia đình Farraday à, Iris?

- Em không biết. Em không nghĩ thế! Tuy nhiên, em phải công nhận rằng
họ đã rất tốt bụng với gia đình em.