TAM SINH, VONG XUYÊN BẤT TỬ - Trang 68

nó ra.

Hô Di nhíu mày.

Ta hỏi: “Sao thế?”

“Như thế này thì nửa năm nó cũng không thể xuống giường.”

“Hả?!” Ta kinh ngạc che miệng, “Ta đạp rất mạnh ư?”

Hắn quay đầu nhìn ta, “Ngươi nói xem?”

Ta tìm ra manh mối, ngây ngô cười không nói.

Hô Di nhìn đứa bé cuối cùng chưa đánh đã khóc rúc ở trong góc sân,

xoay người muốn bắt nó. Ta vội vàng gọi Hô Di lại, “Đứa bé đó…” Đừng
đánh.

Còn chưa nói hết, trên không trung chém xuống một đạo kình lôi. Ta

và Hô Di tránh sang một bên, đồng loạt nhìn lên không trung.

Thực ra, chỉ cần dựa vào cảm giác ấn ký nóng lên trên cổ tay, ta có thể

biết ai đang tới.

Mạch Khê, kiếp này là Trọng Hoa Tôn giả.

Hắn nhìn bọn nhỏ ôm mông quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc, nhướng

mày. Ánh mắt lưu chuyển, lướt qua người ta, rồi dừng lại trên người Hô Di.
Ánh mắt hai người chạm nhau, khiến ta cảm thấy có chút lạnh.

Phía sau Mạch Khê vội vàng xuất hiện hơn mười bóng người, là

trưởng lão Lưu Ba và các sư phụ chạy tới.

Đám trưởng bối đau lòng thương lũ nhỏ, nghe thấy cả phòng bọn nhỏ

khóc thét, sắc mặt xanh mét biến thành màu đen. Liếc mắt nhìn thấy ta và

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.