THẠCH TRỤ HUYẾT - Trang 64

- Nó đi rồi.

- Đi đâu?

- Tôi không biết. Lúc đi nó không nói gì cả.

- Hầy dà, không được rồi!

Pủ Sá sầm sầm bỏ đi. Một lúc sau lão túm cổ A Pẩu lôi về. Pủ Sá bắt

A Pẩu quì gối xuống đống đá nhọn, rồi quát:

- Sao mày để thằng Chứ Đa đi một mình?

- Tôi ghét nó! - Thằng A Pẩu nói ấm ức.

Pủ Sá cười sằng sặc. Tiếng cười của lão bỗng tắt đột ngột. Lão nghiến

răng kèn kẹt, tay chỉ vào mặt A Pẩu, quát lớn:

- Mày đánh nó không được thì tức à? Hỏng rồi. Quì ở đây đến tối,

nghe chưa?

Thấy A Pẩu bị phạt, Chứ Đa lấm lét nhìn Pủ Sá. Lát sau nó đánh bạo

đến bên lão Pủ Sá, nói ngập ngừng:

- Pủ Sá à, tại tôi tự bỏ đi thôi. Tôi đáng tội, hãy phạt tôi chứ đừng A

Pẩu! Nó không có lỗi gì đâu! Thật đấy!

Pủ Sá quát:

- Mày ra kia ngồi. Ra!

Chứ Đa lùi lại. Lát sau nó lại bước đến gần Pủ Sá, ấp úng nói:

- Pủ Sá à, phạt Chứ Đa thế nào cũng được, nhưng đừng phạt A Pẩu!