THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 365

Anh ấy từ dưới hố nói vọng lên.

Miệng hố bị cây cỏ che kín nên tôi không thể thấy Khôi Nguyên. Khôi

Nguyên ở dưới đó độ mười phút thì lên lại. Khi anh ấy lên được tới nơi tôi
mới thở phào nhẹ nhỏm.

- Anh có phát hiện gì không?

- Ở dưới đó cũng có một cái hang chồn như cô nói.

- Vậy là cái hố nào cũng có chồn ư?

- Chồn nào mà ở dưới đó.

- Chứ hang gì?

Tôi để ý thấy trong túi áo của Khôi Nguyên có giấu một bị nilon màu

đen. Tò mò nên tôi hỏi ngay.

- Anh tìm được gì dưới đó phải không?

- Không có.

Khôi Nguyên đáp, bộ dạng rất mờ ám.

- Anh còn định giấu tôi, thế cái gì trong túi kia hả? Lúc anh xuống tôi

không hề thấy.

- Làm gì có.

Khôi Nguyên ra sức giấu giếm.

- Mở ra tôi xem!

Tôi quyết phải xem cho được anh ấy đã giấu tôi thứ gì.