THI NHÂN VIỆT NAM - Trang 237

Anh hãy dạy em đọc.

Dạy em không? Hở anh?

Không dạy em, em khóc.

- Em đừng làm nũng chứ!

Hãy nói anh nghe thử,

Em muốn học chữ gì?

- Em muốn học Quốc ngữ!

Quốc ngữ chữ Việt Nam,

Này thơ em, anh xem

- Anh nghe, em cứ đọc!

- Thơ rằng: “Anh yêu em!...

“Em muốn dạy anh thêu,

- Yêu em, anh phải chiều.

- Chỉ kim, anh thử lựa.

Nghe lời em, em yêu.

Này! Anh thêu khéo chán,

Ngàn mây đôi chiếc nhạn

Chắp cánh tung trời bay,

Trăm năm cùng kết bạn.

- Tươi thắm bức lụa là,

Đôi chim nhạn không già,

Đời mình âu cũng thế,

Ngày xuân ở với ta...”

“Này anh! Buổi thư nhàn,

Em dạy anh học đàn;

- Học đàn khó! - Đâu khó!

Chỉ đôi tiếng nhặt khoan!...”

Khoan nhặt đôi đường tơ;

Lay động đổi lòng thơ.

Gảy nên khúc tình ái.

Khúc đứt, lòng ngẩn ngơ...

Buông bắt trên tơ trúc,