A Ngốc nghe thế lại càng hoảng sợ, nhớ tới bộ dạng lúc trước của
Huyền Nguyệt, mặt đỏ lên, cuống quít khoát tay nói:
- Không, không cần đâu!
Tù trưởng ha ha cười, nói:
- Người trẻ tuổi, không cần khách khí, cứ như vậy đi. Hảo, hôm nay thi
đấu đã kết thúc, kế tiếp, chính là thịnh yến lớn nhất của Ba Đồ Lỗ Lễ, tại
tiệc lửa trại đêm nay, dũng sĩ Côn Bằng cùng vị dũng sĩ đã giương huyền
thiết cung này sẽ chọn ra tân nương. Các huynh đệ tỷ muội, hãy tận tình ăn
uống, tận tình nhảy múa a!.
Hùa theo tiếng tù trưởng chính là tiếng hoan hô, Á Liễn Tộc nhân thuộc
tam đại bộ lạc tất cả đều sôi trào, bọn họ tận tình hô lớn.
A Ngốc mờ mịt bị Nham Lực lôi kéo về đến bên cạnh Nham Thạch
cùng Huyền Nguyệt, Huyền Nguyệt mặt trầm như nước đứng ở một bên,
một câu cũng không nói. A Ngốc tiến đến cạnh Huyền Nguyệt, thấp giọng
nói:
- Nguyệt Nguyệt, ta cũng không biết tại sao thành ra vậy, ta sẽ không
chọn tân nương gì đâu, ngươi đừng mất hứng.
Huyền Nguyệt hừ một tiếng, nói:
- Ngươi chọn hay không chọn tân nương thì liên quan gì đến ta, ta không
quản!
Nói xong xoay người đi đến một giá thịt nướng.
Nham Thạch tới cạnh A Ngốc, nhìn bộ dạng hắn mờ mịt liền lắc đầu,
thấp giọng bên tai nói vài câu gì đó. A Ngốc có chút kinh ngạc nhìn Nham
Thạch, không ngừng gật đầu.
Màn đêm dần dần phủ xuống, giữa thao nguyên mênh mông có một
đống lửa thật lớn, Á Liễn Tộc nhân bên cạnh đống lửa vừa múa vừa hát,
trên mặt đều tươi cười hạnh phúc. Đương nhiên, trong đó không bao gồm A
Cổ Đê cùng người yêu hắn - Lan Dĩnh, hai người rúc vào một chỗ, A Cổ
Đê cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, trong lòng không ngừng chửi rủa chính mình
tại sao lại không kiên trì đến cùng.
Tù trưởng bộ lạc phương Bắc hô lớn, Á Liễn Tộc nhân thuộc tam bộ lạc
tất cả đều yên lặng.